Số 13 – Quỷ Cổ Nữ (Chap 3-5)

Chương 3

(Translated by ChuniKun)

Băng qua đống gạch ngói đổ nát, đến trước một nhà kho tồi tàn, Số Mười Ba đẩy Na Lan vào trong một chiếc xe khách nhỏ ChangHe Suzuki han han gỉ gỉ. Chỉ có phép lạ xuất hiện chứ Na Lan chắc chắn trở thành con tin tiếp theo rồi

Trước đây, Na Lan không bao giờ tin vào điều diệu kỳ. Mãi đến khi chiếc mô tô QINGQI xuất hiện, đi thằng đến chỗ xe Suzuki rồi dừng lại, lái xe đó không thèm cởi mũ bảo hiểm, nhảy xuống xe, vung tay quát lớn: “Không được, cô không thể đi với hắn, là tự sát đấy!”

Chưa nói hết câu, chân đã chạm đất. Số Mười Ba ngay lập tức thúc một cú đấm thật mạnh vào bụng anh ta, người này không phải kỵ sỹ và cũng không phải điều kỳ diệu gì cả.

“Rất xin lỗi, võ công của mày cũng xoàng quá” Số Mười Ba không che đậy thái độ châm chọc của mình hỏi : “Sao mày tìm được đến đây!

“Tao không cần phí lời nói nhiều với mày làm gì”- giọng lưỡi cứ như hiệp khách ấy, Số Mười Ba tiếp tục dùng chân với đôi giày da cứng đá vào chỗ hiểm người đó một lần nữa, nhưng “đại hiệp” vẫn không né tránh.

Số Mười Ba có chút “nể nang” hơn nói tiếp : “Chí ít mày cũng không phải là một thằng chó vô tích sự đi nghiên cứu tâm lý học.” Trên mặt đại hiệp be bét máu, không còn sức chống cự nữa, Số Mười Ba bắt đầu lục soát người.

Vì lúc nghe có tiếng động cơ mô tô Số Mười Ba đã lấy sợi dây thừng ni lông buộc chặt tay cô vào cửa xe nên Na Lan chỉ có thể đứng một chỗ quan sát toàn bộ sự việc.

Hắn nhanh chóng bỏ hết đồ trong ví của “đại hiệp” ra.

“Nhạc Thiều Hoa….Nhạc đại hiệp”, như một đứa trẻ con có được món đồ chơi mới, Số Mười Ba tỏ ra thích thú vô cùng. “Ờ…thẻ phóng viên, con chó của báo Tân Giang, hóa ra là phóng viên à…không phải hỏi cũng biết mày đi viết bài theo dõi toàn bộ tiến trình vụ trọng án Số Mười Ba này. Mày còn chưa trả lời câu hỏi của tao: làm sao mày lần được đến đây hả?

 Bàn tay Số 13 hơi run run lên, Na Lan nhận ra hắn bi kích động, không phải do sự xuất hiện bất ngờ của người phóng viên, mà bởi mệnh lệnh của hắn không được thi hành đúng.

Hắn giơ cao lưỡi rìu

“Không phải tôi bám theo để viết bài, tôi đang đi lấy tin tức về việc thôn Mậu Độc bị cưỡng chế giải tỏa, chỉ là đến chụp ảnh cảnh hoang tàn nơi này thôi….” Viên phóng viên bào chữa cho sai phạm của Na Lan, lại ăn một cú đá nữa.

Dựa vào đâu mà tin được mày?

Na Lan lên tiếng: “Anh lục túi của anh ta mà xem

Số Mười Ba quát: “Im mồm” Số Mười Ba lôi ba lô trên lưng Nhạc Thiều Hoa xuống, bắt đầu lục lọi. Hắn tìm được một quyển số ghi chép của phóng viên, trên đó có ghi lại nội dung phỏng vấn một số người ở thôn.

“Đọc bài phỏng vấn này thì thấy đội phá dỡ này đều là bọn du côn, ít nhất mười mấy người trong thôn đã bị chúng đánh trọng thương, điều này có đúng không?” hắn kề lưỡi rìu vào gần cổ Nhạc đại hiệp

“Có một vài chi tiết không chính xác, nhưng hầu như là đúng thế” Nhạc Thiều Hoa thở dài.

Số Mười Ba cười gằn, mỉa mai nói: “Xem ra báo của các người không đưa tin sai lệch, mày đến thật không đúng lúc, bức ảnh lịch sử này không không được chụp, cút lên xe!”

Thế là, hắn lại bắt thêm một con tin nữa cùng Na Lan

Chiếc xe ChangHe Suziki được hắn cải trang lại, ngoài ghế lái xe và ghế bên được giữ lại ra, các hàng ghế phía sau đều bị tháo hết, lắp vào đó là hai ghế băng bằng da dựa sát vào thân xe theo chiều dọc. Trước khi lên xe, điện thoại và máy ảnh của hành khách đều bị Số Mười Ba dẫm nát, hai tay Na Lan và Nhạc Thiều Hoa bị trói chặt, mỗi người ngồi trên một ghế, mặt đối mặt nhìn nhau lâu.

Mũ bảo hiểm đã tháo ra từ lâu, Nhạc Thiều Hoa có bộ tóc xù, nhưng xù theo kiểu rất phong cách (style), kèm theo đó đôi lông mày rậm, mũi miệng vẫn còn vệt máu khô, khuôn mặt rất khôi ngô, thời bây giờ khó mà tìm được người có tướng mạo thế này. Nhưng điều này cũng chẳng làm Na Lan có thiện cảm hơn với anh ta.

“Anh đến đây làm gì để gây thêm rắc rối”

“Đây không phải anh anh hùng cứu mỹ nhân, nhưng ít nhất cũng gọi là thấy việc bất bình chẳng tha chứ”

Na Lan không nói ra chủ ý chủ ý của mình: sự can dự của người ngoài có thể làm thay đổi lớn tới tâm lý của Số Mười Ba trong việc quyết định thời gian xử lý con tin. Nếu như vậy, để thể hiện sức mạnh và được kính sợ kẻ thứ ba rất dễ trở thành chất xúc tác.

“Xin lỗi, tôi không nghĩ nhiều như vậy….chỉ nghĩ rằng mình phải dũng cảm, mong cô hiểu cho….chẳng phải cô học tâm lý học ư?” Nhạc Thiều Hoa mở to mắt nhìn Na Lan

Na Lan quay mặt sang hướng khác không muốn nhìn anh ta

Có điều, quay mặt sang hướng khác thì không nhìn thấy cảnh quang bên ngoài. Sau khi  được bố trí lại, ngăn giữa buồng lái và khoang hành khách là một tấm thủy tinh mờ mờ, chỉ để lại một ô cử sổ nho nhỏ,  để lái xe tiện theo dõi động tĩnh của hành khách qua gương chiếu hậu. Qua ô cửa nhỏ Na Lan chỉ thấy những bóng hình lắc lư chuyển động nhanh chóng.

Không biết xe đã đi bao lâu vì ngoài cái tối tăm thì cũng chỉ thấy tăm tối.

“Hình như chúng ta đang lên núi, đang men theo một con đường núi” Nhạc Thiều Hoa nói :“Sau khi Hô Tiêu sơn trang xây dựng xong, các con đường lân cận đều sẽ được tu sửa, nhưng bây giờ vẫn là đường cho ngựa chạy thôi, chỉ có những người thích đánh xe thô sơ mới quen kiểu lắc lư thế này.

Số Mười Ba lại cười khẩy một tiếng: “Tất nhiên còn có bọn bắt cóc nữa”

Na Lan cảm thấy đây là một cơ hội rất tốt, nhẹ nhàng nói: “thuộc đường thuộc lộ, đại ca chắc là người ở đây”

“Tôi nói cho cô để cô đi báo với cảnh sát à”

“Không, chỉ là muốn nói chuyện với anh thôi, anh nói anh đã đọc qua luận văn của tôi…nói thật, con mọt sách như tôi khi biết có người đã đọc tác phẩm của mình thì cảm kích vô cùng.”

“Ờ, chính là bài luận văn về tâm lý tội phạm học giúp cô thăng tiến đấy hả?”  Nhạc Thiều Hoa nói leo vào đúng lúc không nên nói nhất. Vẫn không nhận thấy ánh mắt phẫn nộ của Na Lan mà tiếp tục bi bô: “Nghe nói cô đã đến các nhà tù khắp cả nước để điều tra hàng ngàn tên tội phạm phạm tội nghiêm trọng, đã phân tích rất sâu sắc, nghe đâu đó là thành tựu có tính toàn diện nhất trong nghiên cứu tâm lý tội phạm học, đạt được liền hai giải thưởng lớn của bộ giáo dục và bộ công an….”.

Số Mười Ba lạnh lùng cắt ngang: “Toàn những suy đoán chủ quan, kết luận vô căn cứ, định lấy con số để giải thích tâm lý phức tạp của con người, thế mà gọi là công trình nghiên cứu khoa học của cô à?”.

Na Lan gắng sức đá vào chân Nhạc Thiều Hoa một cái, nếu hắn còn không hiểu ý của cô thì có thể nói hết thuốc chữa, sự nghiệp phóng viên của hắn chắc chắn tàn ở đây.

“Chỉ bảo của anh rất hợp lý, rất nhiều chuyên gia cũng tỏ ý băn khoăn như vậy khi bình luận bài của tôi, tôi quá dựa vào những phân tích thống kê, tâm lý học trình độ cao thì không thể phân loại một cách có hệ thống được.” Na Lan không nói ra hai từ “tội phạm” trong “tâm lý tội phạm” ra để tránh gây kích động cho Số 13, tội phạm thường cho rằng mình bị dồn ép lên núi Lương Sơn,  là nạn nhân trong một số hoàn cảnh hay xã hội chứ không phải đang làm việc ác, đây là kiến thức cơ bản của tâm lý tội phạm học.

Quả nhiên, giọng điệu của Số 13 có chút nhẹ nhàng hơn: “Ví dụ, luận “xã hội nhìn nhận” mà cô đề cập đến rất nông cạn, cô bảo một người sẽ nhằm để được xã hội nhìn nhận mà gây ra những hành vi cực đoan, thậm chí phạm tội. Nhưng nhà tâm lý học các người đã không chú ý đến một mấu chốt, đó là dư luận xã hội thay đổi liên tục, có lúc theo hướng tích cực, có khi thay đổi theo hướng tiêu cực. Đưa ra cho cô ví dụ như này, ngày nay xã hội lấy sự giàu có để nhìn nhận và tôn sùng nó, với một vụ bắt cóc tống tiền thì kẻ bắt cóc nhận được tiền rồi thả người, chỉ hại người ta trong thời gian ngắn; nhưng với tiền bỏ ra cho tình nhân, bị hại là cả một gia đình, ảnh hưởng đến cả cuộc đời của mấy con người liền. Thế nhưng xã hội và pháp luật chấp nhận cái nào hơn? Kẻ bắt cóc tống tiền nhận được tiền thì thỏa mãn, hắn có dám cho rằng xã hội chấp nhận mình được không? Hắn có thể đi rêu rao khắp nơi tiền đó lấy từ đâu không? Trái lại tôi thấy nên gọi là luận “thỏa mãn cơ bản cuộc sống”

Na Lan nhíu mày một lúc, hình như đang suy nghĩ lời nói của Số Mười Ba, tạ ơn trời đất là lúc này tay phóng viên không phát biểu lời bình luận nào.

“Lời anh nói rất có lý, nhưng theo những gì tôi tìm hiểu về họ, họ đều biết yêu và hận, có tình cảm gia đình sâu đậm, cũng nhận thức được nỗi đau chia ly, các phương tiện truyền thông và tác phẩm văn học, điện ảnh thường bình diện hóa con người chỉ với tốt hoặc xấu xa khiến xã hội hiểu sai.

Lần này đến lượt Số 13 trầm ngâm.

Có lẽ là thời chín muồi “Khi anh và anh trai tôi nói chuyện điện thoại anh có thấy trong tiếng nói của anh ấy nghẹn ngào tiếng khóc không, từ nhỏ đến giờ, tôi chỉ mới chứng kiến anh ấy rơi lệ hai lần, lần đầu khi Viên Viên mắc bệnh viêm màng não lúc nhỏ, con bé sốt cao trên 40 độ hơn một tuần liền, suýt nữa không qua khỏi; và một lần nữa, chính là ngày hôm kia…”

“Cô nói những điều vô nghĩa đó để làm gì? Thật sự sợ tôi giết con tin hả? Vậy thì hãy ngoan ngoãn nghe lời tôi đi!” Giọng nói Số 13 có phần run rẩy, càng chứng minh phán đoán của Na Lan là đúng, hắn không phải kẻ giết người điên loạn, không thì vừa rồi hắn cũng không thể để Nhạc Thiều Hoa còn sống ra khỏi làng ma nữa.

Số 13 như nghe được ý nghĩ trong đầu Na Lan, nói: “Thằng phóng viên kia, mày nghe đây, tao không lấy rìu chém đứt cái đầu đẹp mã của mày xuống không phải để mày với nhà tâm lý học xinh đẹp này ngồi tán tỉnh, mà để mày ghi chép lại thật thà những gì mày trải qua, để cho công chúng biết được, bọn họ phải bị bắt cóc mới biết bọn bắt cóc tống tiền ra sao…….kỳ thực không hèn hạ và cũng không tàn nhẫn được như họ. Trong quá trình bắt cóc và cho chuộc con tin, kẻ bắt cóc là người chiếm thế thượng phong, nhưng cuối cùng hắn cũng đưa ra lựa chọn sáng suốt nhất.”

Na Lan không biết nên vui hay tuyệt vọng, rõ ràng số 13 còn cần nhiều phân tích lâm sàng về bệnh tâm thần.

Nỗi bận tâm lớn hơn của cô là tình trạng lái xe của Số 13, không ngừng quay đầu lại nói chuyện, tầm nhìn ngắt quãng, lái xe kiểu này trên con đường núi khúc khủyu, khó tránh khỏi cảm giác sợ hãi như ngồi trên xe ngựa của người mù cưỡi con ngựa mù trong đêm tối.

Nhạc Thiều Hoa hô lên: “Tuân chỉ! Nhưng phiền lão huynh để ý vào việc lái xe được không, tôi có cảm giác ngồi trong xe ngựa mù của ông đánh xe mù đấy!”

Số 13 hừm một tiếng: “Đại hiệp mà nhát gan thế à? Người mù cưỡi ngựa đui thì sao? Con đường này ta nhắm mắt cũng có thế đi…”

Phía trước xe bỗng xuất hiện luồng ánh sánh làm lóe mắt. Là ánh đèn ô tô.

Na Lan và Nhạc Thiều Hoa đồng thanh hô “Cẩn thận!”

Bỗng nhiên mũi xe rung lên, chiếc xe đột ngột đổi hướng sang ngang, Số 13 siết chặt tay lái nhưng đã không tránh kịp.

Nhạc Thiều Hoa hét: “Ôm lấy đầu”

Nếu như không có tiếng nhắc nhở kịp thời đó, Na Lan tin chắc mình đã trở thành nạn nhân trong một vụ tai nạn giao thông rồi. Cô không ngờ, va chạm của hai đầu máy ô tô lại gây ra tác động mạnh như vậy. Vì cô và Nhạc Thiều Hoa không thắt dây an toàn nên không cần phải đập cửa cả hai cũng bị hất tung ra ngoài, ngã chỏng chơ trên đám cỏ đá lạnh giá. Tuy nhiên, ngay cả được nhắc như vậy, bảo vệ được cái đầu của mình, Na Lan vẫn bị thương trong vụ đụng xe nghiêm trọng này, cô mất hết cảm giác.

——Chương 4—–

(Translated by ChuniKun)

Trước khi bị tuyết phủ kín người, Na Lan tỉnh, thấy toàn thân đau nhói như kim châm. May là hai chân vẫn cử động được không cô đã nghĩ xương cốt mình nát hết rồi.

Tuyết càng đổ mạnh, bông tuyết như những đồng xu tới tấp lạnh lùng trút xuống mặt cô. Cô nằm trong một rừng cây, bốn phía tối đen như mực, hình như thấy có chút ánh sáng yếu ớt trên đỉnh dốc, chắc chắn là ánh sáng của đèn ô tô vừa gặp nạn vẫn đang chiếu sáng.

Cô định bò lên trên sườn dốc, lại do dự nghĩ: “Nếu Số 13 chết hay bị thương nặng thì còn đỡ, nhưng nếu hắn không mệnh hệ gì thì khác nào đang tự chui đầu vào rọ”

Lúc này cô cảm thấy trong bóng tối lại có cặp mắt đang chăm chăm nhìn mình, vội ngoảnh đầu lại, nhận ra nó, một con chó trông giống chó sói. Cô có thể nhìn thấy rõ màu đỏ trong đôi mắt của nó, ánh mắt tiều tụy vì đói ăn.

Vẫn là con chó hoang đó ư? Làm sao nó theo được đến đây? Có lẽ chỉ là ngẫu nhiên lại gặp một con chó hoang khác trên núi này thôi.

Con chó há miệng, trưng ra những chiếc răng sắc nhọn, đuôi dựng lên, chẳng lẽ nó định tấn công chị gái yếu ớt này.

Cô cũng không ngờ bỗng có hai tay đặt lên vai cô.

Na Lan sợ hãi định hét lên lập tức bị bịt miệng: “Không được nói to, đừng để ai để ý đến”

Chính là tiếng Nhạc Thiều Hoa khẽ bên tai, Na Lan mới thở phào một cái.

“Sao anh còn khủng khiếp hơn cả con sói này!”

Nhạc Thiều Hoa nói: “Sói á? Đây rõ ràng là một con chó! Sao cô có thể so sánh như vậy được, nếu cô thấy con chó này dễ chơi hơn thì có thể đến gần nó, tôi chẳng dám có ý kiến.” Vừa nói anh ta vừa giơ một hòn đá to về phía con chó để dọa, con chó hoang cụp đuôi lẩn vào trong bóng tối của khu rừng mất tăm.

Nhạc Thiều Hoa nhanh chóng dùng mặt nhọn của hòn đá cọ xát vào quận dây thừng đang trói tay Na Lan để tháo cho cô, nói khẽ: “Tôi tỉnh trước cô tầm mười phút, tìm được cục đá để mài đứt dây trói, xong còn cấu véo cô mãi mà cô ngủ say quá”

“Tỉnh là tốt rồi, bắt cóc, con tin, tai nạn xe, đúng là ác mộng” La Nan uất ức nói.

“Còn có một anh nhà báo đẹp trai nhiễu sự lắm mồm, lại nằm bất tỉnh trong đống tuyết này nữa, đúng là đỉnh điểm của ác mông” Nhạc Thiều Hoa pha trò. Cuối cùng dây trói cũng đứt, lúc này Na Lán mới cảm nhận thấy tự do thật đáng quý biết bao. Khi cô phỏng vấn những tên tội phạm đã không ít lần nghe thấy tiếng lòng hướng về tự do của họ.

Na Lan hỏi: “Chúng ta nên quay lại xe hay chạy trốn bây giờ?”

“Theo bản năng thì chắc chắn tôi sẽ không dại gì mà không chọn việc chạy khỏi đây, nhưng cô đừng quên rằng cô rơi vào cảnh này là ban đầu định….”

“Tôi biết rồi, chỉ là hỏi thôi mà” Na Lan biết nếu không đưa được Thành Viên Viên về thì chuyến mạo hiểm này coi như công cốc. “Anh hãy xuống núi một mình, rồi đi báo cảnh sát”.

“Xem ra cô cũng coi trọng nhân phẩm của tôi nhỉ, cho rằng tôi sẽ bỏ mặc cô ở đây để chơi đùa với con sói kia à?” Nhạc Thiều Hoa nhỏ nhẹ trách.

Na Lan đỏ mặt: “Anh đừng nhạy cảm quá, chỉ là tôi không muốn anh vô duyên vô cớ phải phiêu lưu cùng tôi như thế này

Nhạc Thiều Hoa vỗ vai Na Lan: “Tôi đã ngồi suốt với cô trong chiếc xe đó, thế nên không thể ngã một trận vô ích được. Chúng ta cùng leo lên đi, nhưng tuyệt đối phải nhẹ nhàng không để hắn phát hiện ra”

Hai người dùng cả chân lẫn tay lấy sức bò lên trên sườn dốc, im thin thít, không dám thở mạnh.

Đầu tiên, thấy chiếc Changhe Suzuki nghiêng ngả dựa vào gốc cây bên đường, như một đống sắt vụn; một xe jeep mui trần đâm đầu vào con Changhe Suzuki, đầu xe nát bép không ra hình thù gì, một bánh trước đang treo lơ lửng trên không trung giữa sườn núi.

Hai người lặng cười, cả hai chiếc đều không có chút động tĩnh gì. Nhạc Thiều Hoa ra hiệu bảo Na Lan đứng im tại chỗ, còn mình cúi người lại gần cửa sổ chiếc Suzuki nhòm vào, ngoảnh đầu gật đầu với Na Lan, biểu thị bên trong chiếc Suzuki không có ai. Anh ta mở cửa xe, chui vào tìm kiếm một lát nhưng cũng không thấy gì, rồi lại phục xuống bò tới chỗ xe jeep.

“Cả hai chiếc xe đều trống trơn, lưỡi rìu, túi tiền cũng chẳng thấy đâu. Trong xe jeep cũng chẳng thấy gì, à, có tìm được một cái đèn pin”

“Kỳ lạ! Vụ tai nạn nghiêm trọng như vậy đáng ra thương vong không ít, sao những người trong cuộc lại bốc hơi hết?”-“Chúng ta tìm kiếm quanh đây xem có dấu vết gì không, vừa rồi tuyết không to lắm chắc chưa phủ hết đâu”

Nhạc Thiều Hoa giương ngón tay cái nói “Cao kiến”. Đến đầu xe Suzuki, soi đèn pin vào gần buồng lái, tuyết đã phủ gần hết, Na Lan cúi người, gạt tuyết ra soi dưới ánh sáng đèn pin. Nhạc Thiều Hoa gật đầu nói: “Vết máu, đã bị tuyết phủ lên, tức là “số mười ba” đã bị thương, chắc đi chưa xa được đâu”

Nhưng dấu chân đó nhanh chóng lẫn lộn cùng một loạt những dấu chân khác ở chỗ chiếc xe jeep, hai người nhìn theo dấu tích dưới ánh đèn pin, không định mà cùng chán nản thở dài.

Cách chiếc xe jeep không xa có một vết máu chưa bị tuyết phủ lấp, có hai vệt dài, dấu vết của việc lôi kéo gì đó xuống dốc, về phía rừng sâu, trên đó loang lổ vết máu tươi.

Na Lan khé nói: “Trời ơi, tôi có cảm giác như…”

Nhạc Thiều Hoa tập trung suy nghĩ: “ Có thể là người trong xe bị thương rồi bị kéo vào rừng, hay họ đã chết rồi mới bị lôi vào rừng, dù sao cũng phải có bàn tay người khác nhúng vào…có khi nào là “số mười ba” đâm chết họ rồi muốn che giấu tội lỗi?”

Na Lan nói: “Không cần biết có đâm chết người hay không, nhưng nhất định hắn rất sợ dính líu tới cảnh sát hay công ty bảo hiểm, chắc chắn hắn không muốn gặp gỡ với ai, do đó hoàn toàn có động cơ để thủ tiêu người bị hại trong chiếc xe jeep đó. Vết máu này xem ra còn rất mới, nếu hắn đang cầm cái rìu đó, cả vali tiền, rồi kéo cả người thì nhất định không chạy nhanh, chưa đi được xa đâu”

Hai người lần theo vết máu lại quay xuống rừng cây dưới chân đồi một lần nữa

Càng đi xuống dưới, thảm thực vật càng rậm rạp, nên cây cũng chắn bớt lượng tuyết phủ xuống mặt đất, vết kéo lê cũng khó nhận ra hơn, cuối cùng thì không còn thấy gì nữa. Thực ra chẳng cần lần dấu vết làm gì vì họ cũng đã nhìn thấy tất cả. Một tiếng hét thất thanh làm Nhạc Thiều Hoa lập tức ấn nút tắt đèn pin.

Ở một chỗ không xa, xuất hiện ánh sáng của một chiếc đèn pin LED không ngừng đong đưa, người cầm đèn đứng trong bóng tối nên không trông rõ mặt, chiếc đèn chiếu vào một túi xách nữ, một bàn tay quắt queo lục lọi trong túi đó rất lâu, rồi lấy ra một số thứ, rồi lại nhét trả lại một vài thứ. Bàn tay đó, chắc chắn không phải của “số 13”.

Có một người nam và một nữ nằm trên mặt đất, có lẽ là hai người trên chiếc xe jeep. Ánh đèn pin cũng không đủ sáng để nhìn rõ mặt mũi họ, có lẽ là bất động, dù chưa chết thì lúc này cũng chẳng còn sức để kháng cự.

Bàn tay quắt queo đó lại sờ xoạng trên người con trai, lấy được trong túi quần ra một đồng hồ đeo tay, hình như là loại rất thịnh hành của giới trẻ hồi năm ngoái, sau đó lục ví, lấy hết tiền mặt, thẻ ngân hàng còn lại thì đút trả lại. Hắn huýt sáo, hình như là bài “hai con bướm” mà nghe cứ như là “đợt tuyết đầu tiên 2002”

“Thì ra là một tên trộm vặt” – Nhạc Thiều Hoa khẽ nói, rồi tiếng của anh cũng bị chôn vùi trong gió tuyết.

Nhưng Na Lan biết, sợ rằng không hề đơn giản như vậy. Quả nhiên, trong nháy mắt, hắn vứt đèn xuống đất, giơ lên một vật gì đó  trong bóng tối lờ mờ, trông rất giống lưỡi rìu, là cái rìu của “số mười ba”.

———Chương 5———-

(Translated by ChuniKun)

Trên mặt đất khẽ có tiếng rên, người đó xem ra vẫn chưa chết, nhưng cũng chẳng thấy sức sống.

Lưỡi rìu hạ xuống, vọng lên một tiếng “hự” rồi không nghe được tiếng rên rỉ gì nữa.

Na Lan lấy tay bịt kín miệng mới giữ được tiếng hét kinh sợ của mình không thốt ra, vì vậy cô thấy nghẹt thở, buồn nôn, suýt quỵ xuống, may có Nhạc Thiều Hoa kịp thời kéo lấy cánh tay, để cô dựa vào mình, tiếp thêm năng lượng, mang đến hi vọng trong cơn tuyệt vọng của cô.

Lại một lưỡi rìu nữa bổ xuống, hình như kẻ đó chỉ cần dùng lưng lưỡi rìu để đập mà vỡ nát cả sọ người.

Cánh tay Nhạc Thiều Hoa ôm vai Na Lan run run, anh nói nhỏ vào tai cô: “Tôi hối hận quá, nếu như chạy xuống đây sớm hơn chút nữa thì hai người kia chắc sẽ không chết thế này.”

“Cũng không  phải lỗi của anh, anh mà xông xuống đây có khi chỉ làm tăng thêm một tử thi nữa thôi.” Na Lan ra sức trấn tĩnh lại, nhẹ nhàng vỗ tay Nhạc Thiều Hoa an ủi anh, đồng thời cũng suy nghĩ đến bước tiếp theo.

Kẻ trước mặt không phải là “số mười ba”, nhưng đúng là một kẻ giết người điên loạn, họ không dám tiến thêm bước nào nữa, chỉ đành lẳng lặng quan sát.

Ánh đèn cũng không còn, chỉ vọng lại lại tiếng động trong đám cây cối, sau đó đến tiếng bước chân nặng nề, hình như kẻ giết người cướp của đang kéo xác chết quay lại trên đỉnh dốc. Tiếng rít của hắn như tiếng sói tru, nhịp thở không đều hơi ngắt quãng.

Na Lan nói nhỏ: “Nhất định hắn muốn xử lý hai xác chết này, chúng ta nên theo dõi để sau này báo cảnh sát”

Hai xác chết được lôi trở lại chỗ chiếc xe jeep của họ, Na Lan và Nhạc Thiều Hoa nấp không xa chỗ xe Changhe Suzuki, trông thấy một dáng dấp lom khom đặt xác người con gái ngồi vào hàng ghế trước cạnh lái xe.

Hung thủ có một mái tóc dài, mặc áo da dài, dáng người cao to, thỉnh thoảng nghiêng mặt lại có thể thấy chi chít những râu với ria, nếu không có cái dáng lù gù kia thì thoáng nhìn tưởng như một nghệ sỹ thanh cao. Đương nhiên, “nghệ thuật” hắn biểu diễn dưới chân dốc quả là đỉnh cao.

Na Lan tự  hỏi: “Hắn định làm gì đây?”

“Còn không biết à? Hăn muốn lái xe đưa kim đồng ngọc nữ đi đâu đấy” rõ ràng sự bình tĩnh đã quay trở lại với Nhạc Thiều Hoa.

Quả nhiên, tên “nghệ sĩ” lại đặt xác người con trai ngồi vào hàng ghế sau của chiếc jeep, rồi tự mình ngồi trước vô lăng.

Tiếng động cơ nổ vang, bốn bánh xe jeep quay cuồng trong tuyệt vọng, chiếc xe nhọc nhằn lùi lại mấy bước để hai bánh trước quay trở lại mặt đường chính.

“Động cơ bốn bánh quả là một con trâu. Hahaaa” tên “nghệ sĩ” kêu lên trong hưng phấn.

“Đi theo tôi” Nhạc Thiều Hoa như một con báo, trượt trên mặt tuyết, bám được vào xe jeep. Na Lan ngây người một lát rồi cũng xông lên cũng kịp thời với được một tay vịn trên chiếc xe để bám vào. Hai người treo mình lủng lẳng đằng sau chiếc xe như vượn với khỉ vậy, cố gắng nép mình thấp xuống, không để “nghệ sĩ” nhìn thấy qua gương chiếu hậu. Thực ra họ lo lắng như vậy cũng thừa vì sau vụ tai nạn kinh hoàng ấy, mấy tấm gương trên xe cũng vỡ vụn hết rồi.

Chiếc jeep mui trần bị trọng thương như thế nhưng vẫn chạy như bay kể cũng hiếm thấy. “Nghệ sĩ” ra sức phóng, chiếc xe càng lao nhanh hơn lên phía trên, hắn càng phấn khích, gào thét không ngừng. Nhạc Thiều Hoa và Na Lan bốn mắt nhìn nhau, rốt cuộc hắn định làm gì?

Dần lên đến đỉnh, xe dừng lại đúng chỗ cua theo hướng lao xuống dưới.

Động cơ vẫn chưa tắt, Nhạc Thiều Hoa và Na Lan lập tức chạy ra xa, nấp phía sau một tảng đá sau hàng rào chắn bên đường. Lúc này họ nhận ra, sau lưng mình là vách núi thẳng đứng.

“Nghệ sỹ” xuống xe, chuyển xác người con trai lên ngồi vào chỗ của lái xe.

Nhạc Thiều Hoa và Na Lan cũng đoán được dụng tâm của tên “nghệ sỹ” này

Khi “nghệ sỹ” dừng xe, kéo phanh tay, động cơ thì vẫn để chạy, bây giờ, hắn giúp “lái xe” nhả phanh, ấn chặt chân người con trai xuống, bàn chân người đó ấn mạnh vào chân ga, “nghệ sĩ” né sang một bên, ngắm nhìn chiếc jeep mui trần đâm sầm vào hàng rào chắn, lao xuống vực thẳm.

Hắn vỗ tay và cười điên loạn, vui sướng như trẻ con hò hét lúc xem pháo hoa.

Dưới chân núi xa xôi, chiếc xe nổ vang rền trời đất.

Lại một vụ tai nạn giao thông nghiêm trọng, một đôi nam nữ thanh niên quá khích chạy xe nhanh trong đêm tuyết, tại một khúc quanh trên núi mất tay lái, đâm xuống vực, cả người và xe là ba mạng. Cuối năm, bão tuyết, hoang sơn, không biết bao lâu nữa mới phát hiện ra.

“Nghệ sỹ” vui vẻ quay người đi trong gió tuyết, tung tăng như một con dơi khổng lồ múa lượn trong đêm tối. Bàn tay Na Lan giữ vào thanh chắn đường đã tê cứng, run rẩy.

Hai người trông theo tên “nghệ sỹ” đang xuôi theo con đường núi đi xuống dốc.

Theo dõi nhau trong đêm tối quả rất khó khăn, lại còn trong đêm tuyết ảm đạm thế này nữa, khả năng bám gót khó đoán. Hai người đi theo được một đoạn, “nghệ sỹ” đã tan biến khỏi tầm mắt, đến tiếng rít cũng chìm hẳn trong tiếng gió và màn đêm. Nhưng hai người vẫn kiên trì lần mò vào rừng tối. Họ suy nghĩ giống nhau, với đêm tối thế này, “số mười ba”  đang bị thương không thể đi bộ qua núi được, chắc thế nào cũng rơi vào tay “nghệ sỹ” rồi, chỉ cần tìm được “nghệ sỹ” thì có thể sẽ tìm được “số mười ba”. Nhạc Thiều Hoa có ý nghĩ sẽ đánh úp “nghệ sĩ”, nhưng Na Lan không tán đồng, cô cho rằng mức độ tàn ác và nhạy bén của  “Nghệ sỹ” hơn hẳn “số mười ba”, nếu đánh úp hắn không thành, thì kế sách của Nhạc Thiều Hoa chẳng coi như đổ sông đổ bể.

Đi vào trong rừng sâu đã rất lâu, vẫn không thấy dấu vết “nghệ sỹ” đâu, nhưng nhìn thấy một bóng đen xâu xấu, là một căn nhà nhỏ trong rừng.

Nhìn từ ngoài thì căn nhà này rất sơ sài, bức tường bằng thạch cao ghồ ghề, tường và móng đều xiêu xiêu vẹo vẹo. Cửa số bằng thủy tinh, chỗ tỏ chỗ mờ như được chắp vá lại. Nhạc Thiều Hoa nói nhỏ: “Sống ở nơi cao cấp thế này, ít nhất cũng không phải lo có hệ thống chống  trộm điện tử.”

Trong nhà không có chút ánh sáng nào. Hai người lắng tai nghe cũng chẳng thấy động tĩnh gì. Không có tiếng người hay tiếng ti vi. Phải chăng đây là “sào huyệt của nghệ sĩ?” tám chín phần mười là vậy rồi. Nhạc Thiều Hoa nói, nếu bên trong không có ai thì đi vào, có khi lại tìm được cái gì đó hay vũ khí, ít nhất là điện thoại. Phải báo cảnh sát ngay, không thể chậm trễ.

Căn nhà có ba cửa sổ, hai người quyết định vào qua cánh cửa sau nhà, tin chắc rằng giữa khung và song cửa nhất định không có then cài là loại nhôm hợp kim mới, Nhạc Thiều Hoa cứ đẩy cửa, quả nhiên mở ra được. Anh nhẹ nhàng nhảy vào trong, không phát ra bất kỳ tiếng động nào. Lại đưa tay ra giúp Na Lan vào, đây là lần đầu tiên Na Lan lén lút đột nhập nhà người khác qua đường cửa sổ.

Trong nhà tối om, không tiếng động, không hơi ấm, như một căn nhà ma bỏ hoang đã lâu. Nhạc Thiều Hoa lại nhẹ nhàng đóng cửa sổ lại, vặn đèn pin.

Ánh đèn pin chập chờn rồi dừng lại trên một bức tường.

Máu hai người như đông cứng lại.

2 thoughts on “Số 13 – Quỷ Cổ Nữ (Chap 3-5)

    • I’m sorry for my poor English, that I can’t make myself understand all the meaning of your comment😦 But I believe you are approving me of this translation work and thank you very much. About this No.13 story, I’m curious about the following development too, but it seems the authors do not intend to post their unpublished work online first. So, we should keep waiting. Whenever the next chapters appear, I will translate them immediately, I”m sure!

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s