Số 13 – Quỷ Cổ Nữ (Chap 6,7,8)

Chương6

 

(Translated by Chuni)

Trên tường dán một đoạn báo cắt từ tờ “Tân Giang báo” với tít giật gân “vụ huyết án đầu năm – một thiếu nữ tàn đời vào ngày thứ bảy đen tối, vụ bắt cóc giết con tin nghiêm trọng tại Giang Kinh”. Theo phóng viên Quách Tử Phóng cho biết, vụ bắt cóc có thể xảy ra ngày 13 tháng 2, xác nạn nhân được phát hiện vào ngày 14/2, tin đưa vào ngày 15/2. Nhạc Thiều Hoa khẽ nói: “Vậy đây là trung tâm nghiên cứu “số mười ba”. Đây là bài của sư huynh Quách Tử Phóng của tôi. Tôi còn nhớ bộ dạng anh ta vừa ăn mì tôm vừa làm việc suốt đêm, đã một năm rồi mà cứ như mới hôm qua vậy.”

“Đúng rồi, tiếc là lần này sư huynh của anh không đích thân tới hiện trường”

“Tết năm nay anh ấy kết hôn, nghỉ phép cả tháng nên tôi được bổ sung vào đội”

Ánh đèn chuyển sang bên cạnh, lại một đoạn báo, trên đó là vụ bắt cóc giết con tin ngày 13/5 năm ngoái. Đếm đi đếm lại, trên tường có tổng cộng bảy đoạn báo như vậy.

Có một cái bàn ọp ẹp dựa vào tường, trên đó để một tờ báo của tháng trước, vụ án đầu tiên ngày 13/1/2010. Bắt cóc, giết con tin, người bị hại thiệt mạng.

Kỳ lạ là lại có dấu X to màu đỏ gạch chéo trên bài báo này, và viết năm ký tự tiếng Anh bằng mực nước màu đỏ “FRAUD”

“Tiếng Anh của tôi…đây nghĩa là gì?” Nhạc Thiều Hoa hỏi.

“Fraud nghĩa là hàng giả, người cắt bài báo này ra có vẻ như muốn nói, vụ giết con tin cuối cùng này là giả mạo, cũng có nghĩa là “số mười ba” của tháng trước là kẻ khác giả mạo”

Thì ra ông anh “mười ba” này chuyển nghề sang làm nghiên cứu sinh.” Nhạc Thiều Hoa thở dài.

“Sợ là không chỉ như vậy”  Na Lan cầm một chiếc cặp tóc có hình chuột Minnie của hãng HuDiejie lên hỏi “Có nhớ đây là cái gì ko?”

Nhạc Thiều Hoa thở ra một hơi lạnh nói: “Đây là…chiếc cặp tóc cô bé đeo khi mất tích trong vụ số mười ba hồi tháng mười hay mười một năm ngoái, chẳng lẽ hắn lại là….”

“Hắn có thể là “số mười ba”, cũng có thể chỉ là kẻ sùng bái “số mười ba” thôi, nghiên cứu bị tẩu hỏa nhập ma, chiếc cặp tóc này ở cửa hàng chuyên doanh đồ Walt Disney nào cũng đều bán hết.”

Trên bàn còn bày bốn bảo bối của thư phòng đã dần xa lạ với văn phòng hiện đại ngày nay, là  một cây bút lông đặt nghiêng trên một nghiên mực, trong nghiên mực có ít mực nước màu đỏ, ngòi bút cũng chấm mực đỏ. Na Lan cầm cây bút lên để quan sát tỉ mỉ, nhưng lỡ tay tuột mất.

Nhạc Thiều Hoa lại cầm lên xem, giật mình, khẽ kêu lên một tiếng: “Cán bút là một khúc xương”

Anh đưa đầu bút lông lên mũi ngửi, thấy mùi tanh nồng của máu. Trong nghiên không phải là mực đỏ mà là máu tươi!

Lại gần nghiên mực, một vật hình tròn mỏng manh, đáy thì lồi lõm, chạm vào có cảm giác cũng là xương, Na Lan đã học qua về giải phẫu người cho rằng: “Đây có vẻ là một phần của sọ người.”

Lúc này họ mới phát hiện ra, phía dưới nghiên mực đầu lâu còn có một tá giấy, đặc biệt là chất da trơn nhẵn mà rất mịn. Rõ ràng chủ nhà đã dùng loại giấy này để sáng tác, trên một góc bàn có bày một tấm da, trên đó viết một cụm chữ Triện, có điều trong chốc lát Na Lan chưa đọc ra nội dung. Lạc khoản là một dấu hình vuông, hình như là “U Cốc Cư”

Anh khẽ nói: “Lấy da người làm giấy, đầu lâu làm nghiên, máu tươi làm mực, xương cốt làm cán bút, đoán xem hắn dùng cái gì để làm đầu lông bút?”

“Vậy thì tóc người là chuẩn nhất, kỳ thực chưa bao giờ thấy tóc của một con bé mười hai tuổi vừa mềm vừa dẻo như này bao giờ”  trong bóng tối vọng lên một giọng nói khàn khàn, chính là giọng đã hét lên câu: “động cơ bốn bánh đúng là một con trâu”

Cây bút trong tay Nhạc Thiều Hoa rơi xuống bàn, theo bản năng anh nắm chặt lấy tay Na Lan.

Hai người còn chưa kịp nhìn rõ tướng mạo tên “nghệ sĩ ” đã lập tức cùng nhau rơi xuống địa ngục. Nền nhà dưới chân họ bỗng sập xuống, cả hai rơi xuống một cái hố, lần lượt ngã nhào xuống đống bùn đất lạnh lẽo.

Một cái bẫy chật hẹp, hai người như dán vào tường mới đứng được. Bốn vách của cái bẫy này được đổ bê tông bằng xi măng, nhẵn không bám tay vào được, muốn trèo lên còn khó hơn lên giời. Trên đỉnh đầu lơ lửng một ngọn đèn, phía sau là một bóng lờ mờ không rõ mặt, “nghệ sỹ” hỏi: “Chúng mày không dễ gì mà có gan to dám vào căn nhà bé nhỏ của tao, thật thà mà khai ra tên tuổi ra, tao search baidu một lát, nếu thẹn thùng không dám nói tao dội cho một nồi nước nóng là xong đấy”

Hai người đành nói ra danh tính của mình, “nghệ sỹ” nói: “ Đừng có mơ mà leo lên, chỉ có hao công tổn trí thôi, nếu có trèo được đến đỉnh thì chúng mày cũng chẳng có sức mà đẩy nổi cái nắp bằng đá 200 ký này đâu.”. Rõ ràng tên nghệ sỹ này, bên cạnh niềm đam mê viết chữ bằng máu lên da người ra còn là một tay cử tạ lão luyện. Một tảng đá được hắn nói là nặng 2 tạ nhẹ nhàng lấp hố, bóng tối trở lại trước mắt hai người.

Lúc này, Na Lan đã quên mất cảm giác bức bách khi kề sát bên một người đàn ông xa lạ, hai tay lần mò trên tường, thử tìm một điểm tựa để leo lên trên.

Nhạc Thiều Hoa khẽ nói: “Tôi không cho rằng “nghệ sỹ” đang dọa chúng ta, chi bằng bây giờ yên lặng mà nghĩ cách thôi.”

Bốn vách tường trơn trượt, Na Lan thôi lần mò, tay hơi chạm vào Thiều Hoa, vội vàng rút tay lại để ra sau lưng.

Nhạc Thiều Hoa cũng cố gắng giữ khoảng cách, nhưng mùi của đàn ông mãnh liệt khiến Na Lan hơi khô miệng và khát nước. Lúng túng mất mấy phút, Nhạc Thiều Hoa nhẹ nhàng nói: “Trước kia tôi chưa bao giờ nghĩ rằng người viết luận văn về tâm lý tội phạm khủng bố lại xinh đẹp như vậy, lại còn can đảm và rất hiểu biết nữa”

“Bây giờ không phải lúc nói những chuyện như thế” Na Lan định giẫm lên chân hắn thật đau nhưng lại chỉ đấm nhẹ một cái.

“Vậy bây giờ chỉ chờ cái kết thôi….Nếu chúng ta có thể sống sót trở về Giang Kinh, tôi mời cô ra “Tị Phong Đường” ăn cơm, uống trà rồi nói tiếp chuyện này….”

“Bây giờ cũng không phải lúc để định ước!” Na Lan bỗng cảm thấy hơi cứng nhắc với anh ta, liền nhẹ nhàng nói: “Được rồi, thực ra tôi muốn cám ơn anh đã cứu mạng tôi, nhưng tôi cũng không nghĩ rằng một phóng viên như anh lại to gan như vậy”

“Đứng bên kỳ nữ như cô, gan nhỏ đến mấy cũng phải thể hiện chút bản sắc anh hùng ra, huống hồ, tôi đây vốn dĩ đã có khí chất anh hùng rồi.”

Na Lan thở dài: “Anh mồm mép tép nhẩy quá, đã bao giờ nghĩ rằng dường như thói quen của “nghệ sỹ” là không bao giờ để lại nhân chứng sống không?” cô lại cảm thấy nghẹt thở.

Chương 7

 

(Translated by Chuni)

Nhạc Thiều Hoa bỗng bế Na Lan lên, Na Lan quát: “Anh muốn làm gì!?”

“Ai bảo tôi chỉ nói miệng, tôi cũng có thể động thủ đấy….tôi muốn cô đứng lên vai tôi, lên trên xem có đường thoát nào không?”

“Na Lan đứng lên vai Nhạc Thiều Hoa, men theo vách hầm lần mò lên, nhưng một kẽ hở cũng không tìm được. Cô giơ đèn pin lên chiếu, ánh đèn chiếu vào một bức vách rộng khoảng 1 mét vuông trên đầu”

“Trên tường hình như có một kẽ hở, nhưng…hình như đang bốc khói! Có lẽ là ống dẫn, khói thằng điên này nhóm lửa để sưởi ấm bị đẩy vào đây, biến căn hầm này thành phòng chứa khí độc.” Có lẽ chỉ là do tâm lý mà Na Lan đã cảm thấy hơi chóng mặt.

Nhạc Thiều Hoa cúi người đưa Na Lan xuống, hai người nhìn nhau trong bóng tối, đều cảm thấy rõ ràng không khí trong hầm nhanh chóng giảm bớt.

“Khốn kiếp, thả chúng tôi ra, có gan thì giết chúng tôi ngay trước mặt, dùng lưỡi dìu của ngươi ý, không phải như bọn Nazi, như bọn phát xít Nhật dùng hơi độc! Đồ nhát gan hèn hạ! Đồ hèn!” Nhạc Thiều Hoa thốt lên một tràng tiếng chửi.

Nhưng tiếng của anh càng lúc càng yếu dấn, Na La cũng cảm thấy dường như không còn sức để thở nữa.

Na Lan nhắm mắt, tưởng tượng mình sẽ trở thành một phần trong số những bộ sưu tập văn phòng phẩm của “nghệ sỹ” hay sẽ chỉ mang đến khoái cảm cho hắn lúc hạ lưỡi rìu xuống?

Cô cảm thấy người mình rất nhẹ, như bay giữa không trung, bay lên trời, chẳng lẽ may mắn được lên thiên đàng?

Trên thiên đàng phái đến một vị thiên sứ chào đón cô: “Đưa tay đây, bám lấy dây thừng!”

Na Lan cảm thấy có người đang lay mạnh mình, cô mơ màng trở lại với căn hầm, là Nhạc Thiều Hoa đang lo lắng thúc giục: “Na Lan, tỉnh dậy! Dây thừng, giữ lấy dây thừng, có người cứu chúng ta!”

Theo bản năng cô đưa tay ra, nắm lấy một sợi dây thừng, cô định nhìm xem người phía trên là ai, nhưng chỉ thấy một bóng hình đen đen. Cô nhớ lại trong lúc hôn mê có nghe thấy tiếng nói, hình như của người quen. Nhạc Thiều Hoa nhẹ nhàng nói: “giữ chặt vào, phải thoát chết ra khỏi đây, cho tôi cơ hội làm hết các chuyện xấu”

Có không khí để thở, có hi vọng sống sót, Na Lan tỉnh táo hơn nhiều, hướng về phía trước leo lên.

Hai tay nắm chặt sợi dây, hai chân ghì chặt vào tường, lại được người phía trên dốc sức kéo, hai phút sau, Na Lan leo lên được khỏi hầm. Còn chưa kịp tận hưởng không khí trong lành bên trên, liền bị một sợi dây khác trói chặt tay.

Cứu tinh rơi từ trên trời xuống chính là “số mười ba”, là cứu tinh hay sát tinh đây? Chỉ để thời gian chứng minh.

“Tại sao lại cứu chúng tôi??

“Cô không muốn tôi cứu các người à?

Na Lan biết đây là những câu nói thừa của mình, liền thôi không hỏi gì nữa.

Nhạc Thiều Hoa sau khi được kéo lên, liền bị “số mười ba” đánh hôn mê. “số mười ba” cũng nhanh chóng trói chặt tay Thiều Hoa, rồi ấn huyệt nhân trung để anh tỉnh lại.

Na Lan nhẹ nhàng nói: “Anh đã đọc mấy bài báo ở trên bàn chưa?”

“Số mười ba” không nói gì, bật đèn pin soi trên mặt bàn, chăm chú vào bài báo tháng trước, còn chưa bình luận gì, chỉ lạnh lùng nói: “Các người không muốn chết ở đây thì nhanh chóng chui qua cửa sổ”, rời xa “U Cốc Cư”. Nhạc Thiều Hoa hỏi: “”Nghệ sỹ….lão điên đó, sao có thể để anh tùy ý leo tường phi thân như vậy?”

“Số mười ba” chẳng buồn trả lời, nhưng để Thiều Hoa im miệng liền nói: “ trước tiên hắn đi tắm bằng nước nóng, sau đó ngủ, tôi chắc chắn nghe được tiếng ngáy liền xê dịch hòn đá đó”

“Lúc hắn tắm có phải còn hát bài “hai con bươm bướm” không?

“Số mười ba” tung ra một nắm đấm, suýt nữa đấm vỡ sọ Nhạc Thiều Hoa, thế rồi lại trở về trạng thái trầm mặc.

“Số mười ba” đi lại có vẻ lảo đảo, không phải hỏi Na Lan cũng đoán ra nhất định là bị thương sau vụ đâm xe, nấp trong rừng quan sát các sự việc. Hắn đã có được tiền, tại sao không chạy đi mà lại đến đây cứu mình?

Lúc sắp đến đỉnh dốc, “số mười va” bỗng nói: “các người xem, đây chính là chướng ngại gây ra chuyện”

Đèn pin chiếu đến một cột bằng xi măng, có vẻ là một thanh của hàng rào. “Thằng đấy nhân lúc tối trời mang đặt cái cột ở đây chắn ngang đường làm vật cản, như thế lái xe xuống núi thì mười thằng có đến chín thằng không tránh nổi, tất yếu phải xảy ra tai nạn thôi. Có điều chúng ta xúi quẩy, lại đâm phải đúng cái xe jeep đã mất thăng bằng đó”

Na Lan nói: “Hai người trên xe đã chết rồi”

“Chính tôi cũng trông thấy. Lúc tôi xuống xe hai người đó vẫn thở, thằng con trai còn há miệng chửi tôi. Sau khi lão tóc dài lôi họ đi, tôi cũng biết đời họ xong rồi”

“Nhất định đây không phải lần đầu tiên thằng điên đấy ra tay.” Na Lan cảm thấy giọng nói mình có chút kỳ lạ.

“Cô có còn là nhà tâm lý học và nghiên cứu về thần kinh nữa không? Như thế được coi là bệnh nhân của cô đấy?” “số mười ba” chớp thời cơ cười nhạo.

Na Lan lạnh nhạt nói: “Nếu một người được coi là điên, nhất là lão đấy, làm sao coi là hắn có thể cải biến được bản tính giết người cuồng loạn như vậy?”

“Ý của cô là có một số người vô phương cứu chữa?”

“Chẳng phải cô là nhà tâm lý học, thần kinh học? Người như hắn được coi là bệnh nhân của cô à?” Số mười ba không bỏ lỡ thời cơ hỏi khó cô.

Na Lan chậm rãi nói: “Với một người bị điên như hắn thì làm sao mà biết được hắn có thay đổi được bản tính điên cuồng đó hay không”

“Ý của cô là, có một số người không có thuốc chữa?”

Na Lan nhận thấy cuộc nói chuyện này đang dần đi đến đoạn báo động, phải cân nhắc kỹ khi nói, cô không thể mất Thành Viên Viên được. Có lẽ “số mười ba” đưa cô đi nhằm muốn biết bản thân hắn có chữa được bệnh không.

“Với những người bệnh nặng cũng có thể hồi tâm chuyển ý được một phần, một người ngày càng lấn sâu vào tội lỗi cũng có thể tìm được lối thoát, mấu chốt chính là bản thân họ có mong muốn dù chỉ là một chút thôi. Người ở U Cốc Cư đó ngày càng đi sâu vào hang tối, theo lẽ thường thì chẳng có hi vọng gì nên chẳng thể trở lại làm người bình thường được, nhưng anh thì khác, anh quay đầu lại vẫn thấy bờ đấy.”

Số Mười Ba nói: “Phóng viên Nhạc Thiều Hoa nắm bắt nhiều tin tức chắc cũng biết trên con đường núi này đã xảy ra rất nhiều vụ tai nạn giao thông nghiêm trọng, bây giờ thì biết tại sao rồi chứ”. Nhạc Thiều Hoa chẳng nói câu nào, Số Mười Ba tiếp tục: “Ờ, tôi biết rồi, các phóng viên đều mải mê với phụ trương về vụ án giết người hàng loạt “số mười ba”, xem ra chẳng có ai nghĩ đến một nghệ sỹ chốn thâm sơn giết người cướp của cũng đặc sắc không kém”

Trong lúc nói chuyện, ba người đi đến chỗ chiếc xe Changhe Suzuki.

“Mong là tiền chuộc vẫn còn nguyên….Tôi thấy anh không mang theo chiếc cặp nên hỏi thế thôi”

“Cảm ơn quan tâm” Số mười ba đẩy Nhạc Thiều Hoa vào trong xe, hai người lại ngồi vào chỗ cũ, còn hắn lên ngồi vị trí lái xe, có vẻ không muốn nhắc đến tung tích của đống tiền chuộc đó.

Tiếng máy nổ vang lên nhưng xe chưa chuyển bánh

“Mong là tiền chuộc vẫn còn nguyên…tôi chỉ hỏi thế thôi” – lại một giọng nói khàn đặc, chính là tiếng của Nghệ sỹ.

Chương 8 (Translated by ChuniKun)

Tiếp đó, Na Lan dường như chỉ thấy máu bắn tung tóe. Nghệ sỹ khoái trá nói: “Này, ở đây không chỉ có mấy cái vũ khí lạnh của bọn mày, mà còn có đồ tối tân của tao đây, bỏ ra không ít tiền mới mua được đấy.”

“Hắn kéo cửa hông xe, quẳng số mười ba mặt mũi be bét máu vào nằm dưới chân hai người khách bất đắc dĩ.

“Thằng này, không phải giả chết, nói cho tao biết tiền chuộc đâu? Con tin đâu? Tao muốn mở mang kiến thức, học hỏi thêm.” Một tay hắn cần rìu, lại lấy ra một khẩu súng chắc là “vũ khí tối tân” mà hắn đã nhắc tới, nhắm thẳng vào “số mười ba”.

“Số Mười ba”  nhổ ra hai chiếc răng, lạnh lùng nói: “mày trốn trong rừng sâu, biết chuyện bắt cóc giết người trên khắp các mặt báo nên ghen tị chứ gì?”

“Nghệ sỹ” cười bí hiểm: “Chơi trò tâm lý với tao chứ gì? Tao đây là người hoàn toàn bình thường, tỉnh lắm, không rơi vào rọ của mày đâu, dám đập nát sọ mày đấy, có nói không?

Lưỡi rìu bổ xuống, “Số Mười Ba”  đứt mất hai ngón tay.

Na Lan nhắm chặt mắt, cô chưa bao giờ chứng kiến cảnh tra tấn cả.

“Số Mười Ba” gào lên một tiếng đau đớn và kiềm nén rên rỉ, nghiến chặt răng không nói gì, kết quả của sự im lặng là bả vai bên phải suýt bị giáng thêm một đòn nữa.

“Dừng lại, được rồi, tôi nói! Tiền ở dưới đó”. Số Mười Ba cuối cùng cũng phải khai, chỉ xuống dưới chân Nhạc Thiều Hoa. Trên sàn có một cái tua vít. “Biết mà không nói ra làm chi cho đau ngón tay” Nghệ sỹ mở tấm ván, lôi ra chiếc cặp, mật mã mở cặp là 13013, lấy ra mấy xấp 100 tệ. Hắn thỏa mãn lắm.

“Đi!” Nghệ sỹ tóm lấy “số mười ba”.

“Mày đã có tiền rồi….”

“Con tin, Chúng ta đi gặp em Viên Viên, đừng có quên mày là “số Mười Ba”, bắt cóc đòi tiền chuộc rồi giết con tin là việc của mày, phải làm cho hết việc không được dở dang.”

“Nhưng….Tôi không lái được xe”

“Mày chỉ đường đi, tao lái” , nghệ sỹ kéo “số mười ba”  ngồi lên ghế trước rồi hắn ngồi vào chỗ lái xe, lẩu bẩu: “ cái xe đểu này kém xa con jeep mui trần vừa rồi phải không hai vị ngồi phía sau?”

Nhờ đêm tối và tấm vách ngăn mà Na Lan và Nhạc Thiều Hoa không trông thấy Nghệ sỹ nháy mắt với mình.

Na Lan biết, theo lý thuyết tâm lý học, Nghệ sỹ là điển hình của hình thái rối loạn nhân cách chống xã hội. Trên góc độ bệnh học thần kinh lâm sàng thì là điên cực độ và rối loạn ám ảnh cưỡng chế. Cô cho rằng “số mười ba” nhất định phải hoàn thành trình tự bắt cóc giết con tin của mình.

Chiếc xe Suzuki từ từ lăn bánh trong trầm mặc, lại lên đèo rồi xuống dốc, liên tục như vậy theo con đường lên xuống nhấp nhô của ngọn núi.

“Anh là ai?” Không ai nghĩ “Số Mười Ba” bỗng lên tiếng hỏi sau một quãng thời gian trầm lặng.

“Ờ, muốn biết mình biết người hả?” Nghệ sỹ cười ha hả “Nhưng muộn rồi, chúng ta thắng bại đã định, tao là ai không còn quan trọng nữa phải không? À, tao muốn hỏi mày, trong vụ “số mười ba” tháng mười hai năm ngoái, quần bò của con tin là hiệu gì đấy?”

“Tôi không biết gì về mốt cả”

“Là Reeves. Câu trả lời chính xác là Reeves! Hahaa, là hàng hiệu đấy, không phải hàng chợ đâu, tao đã sờ qua rồi, đúng là đồ xịn”

Na Lan cảm thấy hơi buồn nôn. Bái vật giáo, nhân cách rối loạn xung đột hắn đều thể hiện ra. Lấy da người làm giấy, sọ người làm nghiên, máu tươi làm mực, xương người làm bút…

Nghệ sỹ nói: “Vì thế tao biết, dù mày diễn giỏi mấy thì cũng không là phải số mười ba!”

“Số Mười Ba” lại im lặng

“Vị phóng viên phía sau nghe rõ chưa? Đây là chứng minh thư của bạn “số mười ba”, tên Cầu Đào, địa chỉ khu phát triển Khai Phát thành phố Nam Kinh” – Nghệ sỹ cười khúc khích như thằng bé nghịch ngợm vừa bày trò trêu trọc thầy giáo mình.

“Chính mày là Số Mười Ba” – Cầu Đào lạnh lùng nói

“Vinh hạnh quá” Nghệ sĩ đang rất đắc ý bỗng đổi giọng, “ nhưng mày phải thành khẩn khai ra, vụ “số mười ba” tháng trước chính là mày bắt chước phải không?”

Na Lan nhớ đến chữ “FRAUD” màu đỏ lúc trước.

“Tháng trước à? Giết con tin, giết người! không phải tôi làm, đây là lần đầu tiên của tôi, còn nhiều người khác có thể bắt chước lắm chứ”- Cầu Đào than vãn.

“A,tao hiểu rồi, mày là Đường Tam Tạng, lòng dạ từ bi, nên mày tìm riêng một bác sỹ tâm thần để an ủi tâm trạng đớn đau dằn vặt của mày.” – Nghệ sỹ chế giễu – “Tao nói rồi, bắt cóc ở đây không cần súng ống gì hết, đặc biệt với mấy đứa con gái, hạng nghiệp dư như mày cần đến khẩu súng chỉ để có thêm can đảm thôi, đúng không?”

Điều này rất giống với những gì Na Lan nghĩ, từ đầu cô đã nhận ra Cầu Đào không phải “Số Mười Ba” đích thực. Hắn chỉ muốn đưa mình “đi hóng gió” chứ không có ý định để cô chứng kiến cái chết của Viên Viên, hơn nữa cũng muốn mình giải tỏa tâm lý “bệnh hoạn” giúp. Hắn bị ảnh hưởng nặng bởi “tiếng tăm” của Số Mười Ba thật, lúc nào cũng có cảm giác bứt rứt và bất an. Hắn muốn được chính Na Lan “xem bệnh”, để nhận được sự cảm thông.

Thật không ai ngờ tới lại gặp tên “số mười ba” thật. Có lẽ là do số trời đã định. Nhưng Viên Viên đáng thương có tội tình gì mà phải chịu khổ thế này?

còn nữa🙂

 

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s